Bài đăng

Phải chăng tình yêu đang ghé lại nơi đây

Hình ảnh
  - Ê nhóc, lúc lắc cái đầu vậy sao tui chép bài được! Con nhỏ bàn trên quay xuống chu mỏ hiện ra cái lúm đồng tiền: - Hổng thấy thì đứng lên chép đi. Nói rồi nó quay ngoắt lên trên tiếp tục lúc lắc mái tóc khô, xác xơ và rối. Con nhỏ nhìn dễ thương mà sao hung dữ ghê quá. Thằng nhóc bực mình hậm hực nhưng không dám nói gì vì thấy thầy đang nhìn nó. Trong lòng ghét cay đắng con nhỏ có mái tóc cột nhỏng cao rối xù. (Vì tóc con nhỏ xù quá nên thằng nhóc phán cho cái biệt danh “Tóc Xù”, nhưng chỉ dám gọi thầm trong lòng mà thôi). Mà thằng nhóc không hiểu sao những đứa con gái còn lại trong lớp học Anh văn buổi tối của nó tuy không dễ thương bằng nhưng đứa nào cũng có mái tóc bóng mượt, không hiểu sao có mỗi con nhỏ khó ưa này lại khác, vừa xấu lại vừa xù nữa chứ. Nó cắm cúi chép bài bằng cách cứ chồm qua chồm lại sau cái đuôi tóc xác xơ ấy. Mới học chung với con nhỏ tóc xù này có một tháng mà nó thấy không ưa rồi. Nó còn phải chịu đựng cảnh này thêm vài tháng nữa, nghĩ tới nó lắ...

Xấp Vé Số Của Ông Lão Lang Thang

  1. Một buổi sáng, tôi tranh thủ vào vào Viện 175 thật sớm, định bụng thăm đứa cháu xong là đi làm luôn. Chiều hôm trước, trên đường đi học về cháu tôi bị ngã xe khi phải tránh gấp một em bé đột ngột chạy ra đường. Đứa bé gây chuyện đã không hề hấn gì nhưng cháu tôi bị gãy tay, phải vào viện cấp cứu… Tình cờ vừa đi đến gần cửa phòng cấp cứu thì tôi phải tránh sang bên để nhường lối đi cho 3 -4 người đang hối hả khiêng vào phòng một ông lão, đầu bê bết máu, nghe nói bị xe đụng. Người gây tai nạn cũng phụ khiêng ông lão, đó là một anh công nhân hốt rác, vẻ mặt ảm đạm cùng cực. Anh rầu rĩ kể lại chuyện-xui-hết-chỗ-nói của mình. Đi gom rác trong các ngõ hẽm từ hừng đông, khi xong việc anh đã về nhà bằng chiếc Honda cà tàng lâu nay. Khi đó, đường xá còn vắng vẻ, từ xa anh đã thấy ông lão đang từ từ băng qua đường, nhưng… Anh thề là lúc đó, anh đã chợt nhận ra ngay người đàn ông này giống y nguời bệnh tâm thần, vừa nhìn ...

Mẹ

Truyện thật ngắn Phải chi... Cô Út khi còn trẻ được coi như người có diện mạo dễ nhìn. Bao nhiêu trai tráng trong làng đều thập thò tán tỉnh mà ông trời thì thật lắm oái oăm. Hễ cô phải lòng người nào thì cha mẹ cô không thuận ý người đó … mà mối lái có tới lui dạm hỏi thì cô lại không thuận tình… mặt ủ mày châu làm nũng bỏ ăn quên ngủ. Con gái thì như hoa nở một thời …đò đưa cũng chỉ lại qua mấy chuyến… Thoắt cái đã tới ngọ quá trưa. Anh chị em cô đã lượt lần yên nơi yên chỗ và bạn bè cô cũng tay bế tay bồng…ngoảnh tới trông lui chỉ có mình cô trưa chiều một bóng. Có mấy tay đặng của, vợ không may vắn số có ý mời cô về kế tục sớm hôm…vậy mà cũng không cải số được bởi ông …Trời. Tuổi coi ra không xung khắc đàng nầy thì cũng rơi vào mạng cung “bát san tuyệt mạng” làm sao mà dám…liều? Thôi thì cam đành đò ngang …lỡ chuyến. Hể có ai lân la hỏi chuyện chồng con thì mặt cô buồn rượi… mắt ngó xa xôi …mà thốt rằng…”Phải chi!”…. Lỗi thời gian Khi anh đi tù cải tạo, chị mới khoảng tuồi 30 mươi....